Mkhitaryan và chuyện “hổ phụ sinh hổ tử”

Thảo luận trong 'Bóng đá' bắt đầu bởi Nguyễn Trọng, 1/12/17.

  1. Nguyễn Trọng

    Nguyễn Trọng Thành viên

    Trong bóng đá, “hổ phụ chưa chắc sẽ sinh ra hổ tử”. Nhưng sẽ tiếc thay cho những người tưởng chừng như sẽ là “hổ tử”, lại bị lầm đường lạc lối để trở nên tầm thường trông thấy, Henrikh Mkhitaryan là một trong những trường hợp thế này.

    Khi nhắc tới Vịnh Xuân quyền, không thể bỏ qua tên tuổi lẫy lừng tông sư Diệp Vấn. Sau thế hệ của Diệp Vấn, vẫn còn những “hổ tử” Diệp Chuẩn, Diệp Chính...kế thừa và phát huy tinh hoa của Vịnh Xuân quyền.

    Bóng đá cũng võ học, có những cầu thủ nối tiếp, hay thậm chí hơn cả cha mình trở thành siêu sao trong tương lai. Ngược lại, có những cái tên “chết” trong cái bóng quá lớn người cha mà điển hình trường hợp từ con Pele, Diego Maradona hay Johan Cruyff. Mkhitaryan khác hẳn, anh không nằm trong nhóm nào, mà là sự lưng chừng lạc lối khó hiểu trên con đường định hình chính mình.

    Hamlet Mkhitaryan là cha Henrikh bấy giờ, thời điểm 1980 được xem một trong những tiền đạo xuất sắc nhất CLB Ararat Yerevan và thành viên đội tuyển Armenia. Hamlet được biết tới như tiền đạo tấn công, có phong cách, ngoại hình và lối chơi bóng đậm chất riêng kiểu những cầu thủ Liên xô lúc bấy giờ. Phong cách chơi ở Henrikh hiện tại, ví phỏng tái hiện lại chính hình ảnh cha mình trước đây.

    CLB Ararat Yerevan nằm trong giải League Liên đoàn Xô viết năm 1984, mùa đó Hamlet ghi được 18 bàn, chỉ kém Sergey Andreyev đúng 1 bàn. Những gì đã thể hiện, tạp chí Soviet Soldier trao tặng Hamlet giải thưởng Knight of Attack, đây là giải dành cho cầu thủ ghi nhiều bàn trong một trận đấu cụ thể với 3 cú hat-trick cùng 1 poker.

    Chói sáng trong màu áo Ararat Yerevan, Hamlet chuyển đến thi đấu cho ASOA Valence - CLB của Pháp. Chỉ trong mùa đầu tiên, Hamlet giúp đội bóng thăng hạng Ligue 2, để rồi trở thành cầu thủ vĩ đại nhất CLB sau này.
    Có được người cha quá tài giỏi, Henrikh xem Hamlet như thần tượng và mục tiêu để hướng đến ở tương lai. Chả trách trong những lần tham gia các khóa huấn luyện, Henrikh cứ nhất quyết tập đi tập lại động tác bắt bóng, đi bóng, dứt điểm và phong thái chơi chẳng khác gì cha mình. Ngồi ở ngoài theo dõi cậu con trai tập luyện, Hamlet nở nụ cười mãn nguyện như tự nhủ với bản thân: “Ngày nào đó, thằng bé Henrikh sẽ giống minh tung hoành trên sân cỏ”.
    _MG_2528.jpg
    Hamlet và Henrikh khi nhỏ
    Niềm vui đó, hạnh phúc đó, nhưng biến cố như “cơn bão” cuốn đi tất cả. Tháng 5-1996, Hamlet qua đời vì khối u não, để lại nỗi đau quá sâu sắc trong tâm can cậu con trai nhỏ. Ngày nào cùng cha đi tập, giờ đây trên mỗi con đường, chỉ còn Henrikh độc bước. Một sự trống trải không nguôi xen lẫn nỗi đau xé lòng nếu như ai đó gợi nhớ về hình ảnh Hamlet trước mặt Henrikh. “Cha là động lực của tôi, bởi vì khi còn trẻ cha tôi đã chơi bóng đá chuyên nghiệp và tôi luôn mơ ước đi cùng cha đến sân luyện tập mỗi ngày. Cha ra đi lúc 33 tuổi, còn tôi thì mới lên 7…quá đáng tiếc nhưng đó là cuộc sống. Tôi hy vọng trên thiên đàn, cha sẽ tự hào khi nhìn thấy tôi làm được những gì hôm nay. Tuy vậy, thành thật tôi buồn vì tôi nghĩ rằng mình cần lời khuyên của cha mỗi ngày, biết làm sao được khi đó là cuộc sống. Giờ đây tôi chỉ biết cố gắng vì những người thân còn lại,” Henrik từng nói trên Guardian.

    Không để nỗi đau đánh gục, Henrikh mạnh mẽ đứng dậy đi theo con đường người cha quá cố đã định hướng. Thời gian ở Pháp, Henrikh tìm cho mình thần tượng mới là Youri Djorkaeff - một trong những cầu thủ nổi tiếng của Lyon và Marseille dựa trên mỗi quan hệ từng giữa Hamlet và cha của Youri Djorkaeff. Từ đây, bước ngoặt được mở ra.

    Những gì học được từ thần tượng mới xen lẫn chút phong cách từ người cha Hemlet , 17 tuổi, Henrikh trở nên vượt trội hơn hẳn với bạn bè cùng trang lứa. 3 năm ở CLB Pyunik, Henrikh đã có cho mình vô số danh hiệu cá nhân và trở thành một trong những gương mặt trẻ triển vọng nhất bóng đá Armenia. Tài năng như thế, đâu có lý do gì Henrikh lại thoát khỏi ánh mắt từ các tuyển trạch viên hàng đầu.

    Metalurh Donetsk nhanh chân có được Henrikh. Trong mùa đầu tiên, những gì tiền vệ người Armenia làm được 16 bàn trong 45 trận cho Metalurh. Đồng thời củng cố địa vị trong giải VĐQG Ukraine khi được biết đến là tiền vệ trẻ hay nhất lúc bấy giờ. HLV Mircea Lucescu đến với Shakhtar Donetsk, chiến lược gia người Romania lập tức chiêu mộ Henrikh.

    Mùa 2010-2011, trên mặt trận tấn công của Shakhtar đã có Willian và Luiz Adriano, nên đa phần Henrikh phải dự bị, nhưng mật độ vào sân thi đấu tương đối nhiều. Đến mùa thứ 2, tiền vệ người Armenia đã thể hiện được tất cả phẩm chất. Trên mặt trận tấn công, Henrikh sát cánh cùng Willian. Với khả năng chơi dạt biên, lúc nào Henrikh cũng tạo nên sự cơ động nhất định cho Shakhtar trong các tình huống lên bóng.
    Henrikh Mkhitaryan (1).jpg
    Henrikh cần tìm lại hình ảnh chính mình như giai đoạn đầu mùa
    Kết thúc mùa giải, Henrikh có 10 bàn và chỉ kém 3 bàn so với Yevhen Seleznyov và Luiz Adriano. Lúc này, các tuyển trạch viên trên khắp châu Âu càng để ý hơn nữa đến tài năng Henrikh. Tuy nhiên, tiền vệ người Armenia chọn tiếp tục ở lại thêm một mùa. Kết thúc mùa 2012-2013, Henrikh 25 bàn thắng trong 29 trận, đồng thời giúp Shakhtar vượt qua Chelsea lọt vào vòng 1/8 Champions League.

    Như “chú cá nhỏ” muốn vươn ra biển lớn, Henrikh chọn đến Dortmund mùa 2013-2014 cho hành trình hiện thực hóa tham vọng trở thành tiền vệ tấn công hàng đầu thế giới. Dưới bàn tay HLV Juergen Klopp, tài năng Henrikh như được nâng lên ở tầm cao hơn nữa. Ở đây, ngoài việc Klopp biết phát huy năng lực học trò, Henrikh còn có lối chơi phù hợp với triết lý bóng đá tấn công tốc độ từ chiến lược gia người Đức. Kế đến, Henrikh còn được “thời” khi đến với Dortmund trong bối cảnh đội bóng nổi lên như thế lực thách thứ Bayern Munich tại Bundesliga cùng đối thủ mạnh khác tại Champions League. Cùng với đó, đội hình Dortmund bây giờ gồm những ngôi sao đang ở đỉnh cao phong độ như Marco Reus, Robert Lewandowski, Mario Getze…tất cả được xem như chất xúc tác để Henrikh vươn xa hơn mặt đẳng cấp.

    Quả không sai, mùa đầu cùng đội bóng vùng Ruhr, Henrikh đứng thứ 4 về danh sách ghi bàn cho Dortmund, cùng với đó là việc lọt vào chung kết Champions League trước khi để thua Bayern. Mùa tiếp theo, tiền vệ người Armenia không để lại quá nhiều ấn tượng. Nhưng đến mùa 2015-2016, Henrikh bước lên đỉnh cao thực sự trong sơ đồ chiến thuật của Dortmund với vai trò hộ công xuất sắc. Kết thúc mùa, Henrikh có 15 pha kiến tạo thành bàn, hơn Karim Bellarabi (Leverkusen) 4 lần. Và trước khi rời Dortmund để đến Man.United, Henrikh có 41 bàn, 49 lần kiến tạo trong 140 lần ra sân cho Dortmund.
    Xuyên suốt một chiều dài từ khi còn là cầu thủ trẻ cho đến lúc tỏa sáng cùng Dortmund, Henrikh chưa bao giờ cho thấy bản thân là tài năng mang tính nhất thời. Ấy vậy mà mùa rồi, Henrikh chứ như “ngon đèn leo lét hết dầu” lúc cực sáng để rồi như chợt tắt. Premier League 2017-2018 cũng không khác, còn đâu hình ảnh Henrikh kiến tạo hết lần này đến lần khác như giai đoạn đầu, còn đâu gương mặt thân quen được bầu chọn cầu thủ xuất sắc nhất trận. Thay vào đó, từ dự bị cho đến không có tên trong danh sách đăng ký thi đấu, Henrikh mang theo sự dè bỉu từ HLV Jose Mourinho, khinh khi từ báo chí sương mù.

    Bây giờ, người ta cần Henrikh thay đổi. Thay đổi để tìm lại hình ảnh chú bé mạnh mẽ từng mất cha, vẫn đứng vững trước bão tố cuộc đời. Thay đổi để tìm lại hình ảnh tài năng khiến mọi đội bóng muốn có. Henrikh hơn người ta ở chỗ đủ “điều kiện”, nhưng không biết dựa vào đấy để tìm lại cho mình con đường đúng. Hình ảnh Henrikh bây giờ mang lại sự tiếc nuối lớn không chỉ bản thân, còn cả người cha Hamlet. Hãy lấy câu: “Trên thiên đàn, cha sẽ tự hào khi thấy tôi làm được những gì hôm nay”, nhằm làm lại để xứng danh “hổ tử” nhé Henrikh!

    LIÊM MINH